Hẳn là nơi này rồi.
Trước mắt hắn là bức tường trắng cao vút tận mây, kéo dài sang hai phía đến tận cuối tầm mắt, rồi chìm hẳn vào làn mây mờ ảo.
Lơ lửng giữa không trung, xuyên qua tầng kết giới trong suốt đang khẽ gợn sóng, hắn lờ mờ nhìn thấy bên dưới là một rừng đào xanh tốt um tùm. Giữa tầng tầng cành lá biếc xanh điểm xuyết vô số đốm hồng mê người, đó chính là từng quả tiên đào to lớn, căng mọng.
Dù không nhìn quá rõ, cảnh tượng ấy vẫn toát ra một sức sống náo nhiệt đầy quỷ dị, hoàn toàn trái ngược với bầu không khí tĩnh mịch chết chóc bao trùm Thiên Đình.




